Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2008

Bé Esheep Khoai Ú và món Bánh khoai nướng và cái blog entry có title dài nhất thế giới




Thú nhận đi, có phải thời thơ ấu của bạn, nơi mà bạn biết bao nhiêu lần ước ao xin một vé quay trở lại, chính là Quãng Đẹp 7-13 tuổi không ?

Bạn đã bao giờ phải thất vọng trên sân ga hiu quạnh, khi người bán vé lắc đầu nói với bạn: HẾT VÉ ! Một chiếc vé đi Tuổi Thơ!

Này, nói nhỏ nhé, giờ này vẫn còn một thằng phe vé, một thằng ôm một đống vé khiến bạn phải mỉm cười.

Thằng này là thằng Tuấn Đức, biệt danh là Keen Keen, bạn Thân của con Sin còi, nhà ở đầu Phố Lý Thường Kiệt, mặt nó có vài cái trứng cá nhưng vẫn xinh xinh vì nó mắt một mí và mũi rất thanh cao. ( Miệng thì quá nhỏ, con giai mà miệng nhỏ như thế thì là QUÁ NHỎ)

Chỉ cần bạn đến gặp nó, mỉm cười và nói: “Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ”. Lập tức nó sẽ chìa ngay cho bạn 1 VÉ(*). Một tờ Thiên Thần Nhỏ số mới nhất. Một vé xịn khiến bạn phút chốc gặp lại Quãng Đẹp 7-13 tuổi của chính mình. Một vé khiến bạn muốn mua ngay thêm 1 vé nữa cho em mình, cháu mình ở nhà. Vì bạn thương, thương mình ngày xưa, tuổi ấy, làm gì có tờ báo nào hay và đẹp đến thế để ngắm nghía, đọc, chơi và xuýt xoa lưu lại…

-----

(*) Giá gốc hữu nghị: 16.000 vnd!

Image

-----

Thế nhé, bạn nên gặp Thằng Tuấn Đức, biệt danh Keen Keen nhé, nó rất được đấy !

Và nếu bạn đã được cầm trên tay chiếc vé nỏng hổi của ngày hôm nay: Thiên Thần Nhỏ số 23, nhớ đọc chậm, đọc kỹ một chút nhé, bạn sẽ gặp lại người đang nói chuyện với bạn đây, Bé Esheep Khoai Ú ! Tuần này Bé Sheep hướng dẫn bạn làm món “Bánh khoai nướng phomai” thơm lừng!

---------------------------------

Chuẩn bị cho một đĩa bánh khoai 12 chiếc:

- 3 củ khoai lang luộc

- 3 lát phomai. Nếu thích dùng phomai mềm như phomai Bò Cười cũng được (3 miếng nhé) J

- Một ít nho khô hoặc lạc rang, hạt điều tuỳ ý.

Image

--------

Và bây giờ, hãy nhờ mẹ cùng làm nào:

Bước 1: Gọt vỏ, cắt lát khoai thành miếng dày 1-1,5cm, bỏ 2 đầu củ.

Image

---------

Bước 2: Tạo hình những miếng khoai bằng cách tỉa lát khoai thành hình tròn, hình ngôi sao, hình trái tim.. cực dễ thương!

Image

----------

Bước 3: Phomai cắt nhỏ, phủ lên từng lát khoai.

Image

---------------

Bước 4: Rắc nho khô, lạc hoặc hạt điều… trang trí lên trên cùng.

Image

----------------

Bước 5: Xếp các miếng khoai đã hoàn thành vào đĩa thuỷ tinh rồi nhờ mẹ nướng trong lò vi sóng trong khoảng 2 phút, ở nhiệt độ trung bình (1500-1800).

* Nếu nhà bạn không có lò vi sóng, hãy làm như sau: Bắc chảo lên bếp cho đủ nóng, tráng một lớp bơ hoặc dầu ăn mỏng, rồi xếp khoai vào, đậy vung “nướng” trong khoảng 3 phút. Nhớ canh lửa nhỏ vừa, thi thoảng kiểm tra kẻo cháy

Image

-----------

Măm thôi:

Bánh chín, phomai chảy ra thơm phức cùng mùi khoai cháy cạnh bùi bùi, ngọt ngọt.. Nho khô, lạc hoặc hạt điều vừa làm chiếc bánh khoai xinh của bạn dễ thương hơn vừa làm mùi vị bánh thêm tuyệt vời!

Bạn có thể măm nóng, hoặc để nguội xếp vào hộp mang đến lớp mời bạn bè nếm thử trong giờ ra chơi đấy. Chà, cả lớp sẽ phục lăn cho coi!

Àh, “hạn sử dụng” cho bánh nguội và được bảo quản trong ngăn mát tủ lạnh (4-100) là 3 ngày đấy.

Image

Bé Esheep khoai ú

Hi hi hi.. yêu không ?

Đó là bài “bánh khoai ngọt ngào” của tớ hướng dẫn các em tweeen tự làm 1 món bánh dễ ợt ngon ngọt từ khoai luộc, up lên blog thể theo nguyện vọng của em tata, amy và thuỷ còi thay lời cảm ơn thuỷ còi hie hie !!

Vì dạy các em tween nên chỉ chọn những món rất đơn giản.

Còn để cỏ những cái bán htrong bức ảnh trên, thêm 1 công đoạn nhỏ nữa là ngào lạc với sữa và đường, để khi cho vào lò nướng thì sữa đuờng sẽ chảy ra, rất thơ mvà ngon. Làm như sau :Mau túi lạc rang về, cho đường và sữa vào nồi chonóg dính đun thật nóng chảy ra, cho lạc vào đảo cật lực. rồi bỏ ngay ra nhúng đáy nồi vào nước lạnh, nó sẽ bám chặt vào lạc như trong ảnh.. hị hị

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2008

Hồ nước for August 15, 2008




Nếu là một thư ký, mình sẽ là một thư ký tồi.

Đã bao nhiêu nghìn lần mình tự nhủ phải ghi nhớ, ghi nhớ. Rồi lẩm bẩm “phải ghi lại, phải ghi lại”. Phải nhớ mà viết nhật ký blog cho em Mĩm… thế mà rồi mình lại quên biến mất, hoặc giả mình chả có thời gian nào hở ra để ghi lại cả. Chán thật.

Giống như cái lần đó:

Buổi trưa, sách Trà Sữa. Deadline.

Trời ơi, mình phi như điên về nhà bà ngoại. Em Mĩm đang ở đó.

Và mình thì cuống cuồng về để vẽ nốt cuốn sách “Trà Sữa cho Tâm Hồn”.

Trời ơi trời ơi hôm đó là deadline rồi..

Vội vàng bật laptop lên rồi chạy đi thay đồ.

Khi quay lại ,thấy em Mĩm ngồi nghiêm chỉnh đang nhìn chăm chú màn hình.

Thấy mẹ, em Mĩm chỉ vào màn hình bảo:

- Mẹ ơi, hồ đấy, hồ kìa!

Mìng chấm hỏi chấm hỏi mấy phát liền chả hiểu gì luôn.

Bèn đến gần và hỏi lại: “Hồ” là cái gì hả con?

Em Mĩm chỉ vào cái màn hình laptop của mình, lúc đó như thế này:

Image

….Và bảo: Mẹ ơi, hồ Đống Đa đấy!

Rồi chỉ vào cái logo HP trên đó : “Có con cá chết nổi bềnh bềnh….”

Mình choáng toàn tập luôn!

Và lập tức click print screen cái màn hình “hồ Đống Đa có con cá chết nổi bềnh bềnh” này vào.

Ôi trời ơi, choáng toàn tập, yêu toàn tập luôn.

Không hiểu cái ông HP lúc ông ý design cái screen này, ông ý có phải đang ngồi cạnh một cái hồ nước, và những gợn sóng hồ kia có tuyệt đẹp như hồ Đống Đa nhà bạn Mĩm không? Mà khiến cho mình chợt chạnh lòng vì mình bao nhiêu năm ăn học mỹ thuật, trau dồi bao nhiêu rung động và tưởng tượng ,vậy mà mình đã chưa một lần nhận ra có cái hồ nước trên màn hình của mình?

Martini!

Martini!

Còn gì xanh biếc,

như khi ly Martini

Và màn hình Hp của mình,

đã soi vào nhau?

Image

Haizzzz..

---------------

Tiếp chuyện ngày hôm đó:

Sau đó thì mình quay lại hì hụi với việc vẽ sách Trà Sữa.

Phải nói rõ là tình hình lúc đó rất căng thẳng, cấp bách.

Mình thật sự không còn thời gian nữa, mình cũng không thể chợp mắt 1 lúc, hay chơi 1 tý với Mĩm.

Mình vội vàng ngồi cắm cúi vẽ một lèo mấy tờ A4.

Đến lúc vẽ xong quay sang thì TRỜI ƠI !!!!

Tất cả các hình vẽ của mình để sang bên cạnh đã bị em Mĩm từ đâu mò tới cũng đang say sưa lấy 1 cái bút đen vẽ nghệch ngoạch hết vào.

Mình gào lên:

CÁI GÌ THẾ NÀY! HỎNG HẾT CỦA TÔI RỒI! GIỜI ƠI! CON VỚI CHẨ CÁI! CÓ RA NGAY KHÔNG THÌ BẢO? BAO NHIÊU CÔNG BÂY GIỜ TOI THẾ NÀY ĐÂY HẢ ? HẢ ? HẢ ? HẢ ?

Em Mĩm trố mắt ra giật mình bắn sang một bên. Từ phía bên kia hiện trường, bà ngoại chạy xổ tới, cũng hét lên :

- Thế nào? hả? hả? hả? Đứa nào nghịch của mẹ đấy? Có đi ra ngay không? Có biết mẹ vất vả không mà nghịch thế?

Lúc đó mình và bà ngoại em Mĩm giống y hai cái nồi áp xuất ninh xương đang xì khói ý.

Em Mĩm sợ quá nem nép đứng lên chẳng hiểu gì.

Bà ngoại:

- Con xin lỗi mẹ đi, lần sau mẹ làm việc không đựoc đến nghịch phá rõ chưa?

Em Mĩm mặt xị ra hoảng hốt, chẳng hiểu mình đã sai điều gì, nhưng cũng ngoan ngoãn khoanh tay lại rồi cúi gập người lại:

-Con xin lỗi mẹ ạaaaa !

Mình lập tức dịu hẳn đi và thấy rõ khổ cho nó. liền bảo: Uh, mẹ tha lỗi cho Mĩm đấy, mẹ không mắng Mĩm nữa đâu.

Thế là lập tức em ý. .quỳ xuống, chắp hai tay lại:

- Con xin ..cảm ơn mẹ ạaaaaa !

Ôi giời, mình bấm bụng không dám cười ( sợ em ý tưởng trò đùa) rồi nghiêm mặt:

- Rồi, từ giờ con không nghịch thế nữa nhé.

Em Mĩm:

- Không nghịch nữa. Mẹ vất vả quá nhờ !!!!!

Ôi Ôi Ôi, đến đây thì không thể nhịn được, lăn ra cười sằng sặc vì cái câu “mẹ vất vả quá” của cụ Mĩm.

Xong, mình bảo bà ngoại: Mẹ, con đi làm đây, con sẽ mang đến toà soạn vẽ lại.

Rồi quay sang Mĩm : Thôi, mẹ đi làm đây, chào Mĩm nhé.

Em Mĩm thộn ra nhìn mẹ, nhìn ra ngoài sân, rồi chạy ngay ra, leo lên cái ..xe máy điện của em ý, bật công tắc, rồi chỉ vào yên sau:

_ Mẹ,mẹ, mẹ ngồi lên đi, Mĩm chở mẹ đi làm! Mẹ nhớ! Dỉn! Dỉn!

Trời ơi, em ý sốt sắng và chân thành đến nỗi mình và bà ngoại đều sững người ra, không tin là em ý lại cư xử như vậy.

Rồi em ý cứ ngước mắt lên chờ mẹ ngồi lên xe của em ý. Rồi em ý lại xuống xe, kéo mẹ lại gần, rồi em ý cứ ôm lấy chân mẹ và bảo: Mẹ đi làm đi, Mĩm chở mẹ Ngọc Anh đi làm nhé.

Trời ạ. Mọi mệt mỏi, bực tức tan chảy đâu hết cả.

Lúc đó cả mình và bà ngoại đều cười mà mắt mũi đỏ hoe..

Và rất lâu sau đó, trên đường đến toà soạn, trong lúc ngồi vẽ lại Trà Sữa, và cả bây giờ type những dòng này, mỗi khi nhớ lại những điều ngọt ngào mà em Mĩm đã “gây ra” ngày hôm đó. Mắt mũi mình, vẫn đỏ hoe.

-------

Hình này tặng cô Mèo và Tóc Bay.

Mĩm hôm đó mặc đầm trắng cô mèo tặng, đang bị ốm, mặt vêu vao, cứ đòi nằng nặc mẹ cho ngồi xe đạp và ra cổng đứng để ngóng chờ bố Thụy jake đi làm về.

Trong lúc Mĩm đứng chờ bố, mẹ thấy yêu không tả được bèn lôi điện thoại ra chụp mấy kiểu, ai ngờ trông cũng xinh xinh!

------------

1. Mẹ cho Mĩm đi đón bố Thuỵ dách đi :

Image

----------

2. Bố đi đâu mà lâu thế nhờ !!!

Image

------------

3. Bố có ở trên nhà cô kia không nhờ ?

Image

-------

3. Mẹ đẩy Mĩm ra đưòng đi:

Image

------

4. Bố Thuỵ dách ơi, bố Thuỵ dách ơi...

Image

-----------

5.

Image

------

6. Cáu rồi:

Image

----

7. thỏ con

Image

-------

8

Image

-------

9. Chuẩn bị vãi nước mắt ra này :

Image

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2008

Mưa sao băng for July 28, 2008




Bạn Sal bảo tớ: Đêm nay có mưa sao băng ! Dựng tripod chong mắt lên mà ngắm!

Tớ cười khẩy: Lại trò lừa đảo offline chứ gì !!!

Và tớ chợt nhớ rằng, cách đây bao lâu? Mấy năm rồi nhỉ ? Tớ đã là kẻ lừa đảo đó !

Tớ ! Chính xác là tớ, kẻ đầu tiên tung tin trên mạng YM về 1 đêm mùa hè sẽ có sao băng.... kèm theo vô vàn những thông tin có vẻ xác thực.

Để làm gì ?

Đơn giản vì tớ chẳng biết làm thế nào để nỏi ra một lời xin lỗi, đến 1 người bạn, là cậu.

Đơn giản là vì, tớ chẳng biết làm thế nào, để cậu nhớ ra rằng vào mùa hè, tháng 8, có 1 ngày đặc biệt.

Và vào ngày ấy, tớ đã tung tin trên YM là " Có mưa sao băng!!!!!'.

Để mong rằng, có thể, cái offline đó , bay đi bay lại trên YM, sẽ được cậu đọc, và nhìn lên lịch.

Và biết đâu cậu nhớ là có 1 ngày tháng 8 có hai đứa dở hơi tự chọn là ngày bắt đầu một tình bạn.

Và biết đâu đêm hôm đó, cậu sẽ thức để xem có sao băng hay không ?

Và biết đâu, hôm đó có sao băng thật !!!

Và biết đâu, cậu sẽ nhớ ra ngày hôm đó thật đặc biệt, và tha lỗi cho tớ !!!

( Sến vãi lúa)

Haizzzzzzzzzz !!!!

Đến giờ tớ vẫn nhớ mãi việc làm dại dột này của mình. Và buồn cười. Ngốc thật ! Sến thật !

Nhưng dù sao, đó là lần đầu tiên, dân tình xôn xao sẽ có mưa sao băng ở VN.. ôi. .xôn xao thật sự !!

Sau này, đến bây giờ vĩnh viễn tớ vẫn không biết được là cậu có biết gì về vụ "mưa sao băng" đấy không?

Nhưng cũng hay, vì sau đó tớ lên mạng, các forum về thiên văn, rồi trên ttvnol.com. dân tình xôn xao xôn xao.. đã có bao nhiêu người bạn thức cùng nhau để... ngắm sao băng oífline của tớ.. và không hiếm người trong họ.. đã thông báo rằng : ĐÃ ĐƯỢC NGẮM MƯA SAO BĂNG. Vào ngày đặc biệt đó !

------------

G&D

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2008

She cried for you




Xưa kia báo chí tuổi teen từng có cái trắc nghiệm thế này:

Nếu tự nhiên bạn có 1 khả năng thần kỳ, thì bạn ước bạn có thể làm gì ?

a. Biến thành người vô hình

b. Biết bay

c. Đọc được ý nghĩ của người khác

d. Một vài khả năng kỳ diệu khác như Đôrêmon.

Và vào đúng lúc đó, mình đã chỉ ước gì mình có thể đọc được vì sao cô ấy khóc.

Hai hôm vừa rồi có hai vụ liên tiếp, cô ấy khóc như mưa, như gió.

Bình thường, cô ý cực kỳ cứng cỏi/đanh đá/ghê gớm, chỉ có chuyện cô ấy làm cho bọn nhóc như cô ấy khóc ré lên mà thôi, làm gì có chuyện cô ấy phải rơi lệ !??

Chuyện thứ nhất:

Hôm qua CN, cực kỳ đẹp giời, mình và bạn Thần Ngu và bạn Hào Sảng vui mừng hẹn hò nhau cho cô ấy đi chơi.

Trước giờ đi, bạn Thần Ngu gọi điện đến nhà mình, mình bật loudspeaker on để bạn T. nói chuyện với cô ấy, cô ấy vui vẻ líu lo nói chuyện với bạn T, rất vui !

Vậy mà, cực kì ngạc nhiên, khi bạn T đến, mình bế cô ấy đi từ trên cầu thang xuống, cô ấy khi vừa nhìn thấy bạn T mặc váy hoa màu nâu cực xinh đã khóc ré lên, khóc thật, khóc khủng khiếp không hiểu vì sao.

Mình cho rằng cô ấy còn lạ lẫm, nên ra sức dỗ dành, nhưng cô ấy thậm chí còn không cho mình bế mà bám chặt lấy ông ngoại, đòi ông bế đi ra chỗ khác.

Mình cực kỳ bối rối mà ngượng hết cả người với bạn T.

Mãi mình mới bế được cô ấy lên và hỏi cô ấy sao lại khóc, cô ấy khóc đến nỗi không nói năng gì, chỉ khóc, khóc, khóc.

Bạn T bảo là “ai làm cái gì mà khóc lắm thế” rồi lôi tạp chí thời trang ra đọc. Cô ấy càng khóc to hơn, khóc dữ dội.

Mình lại càng bối rối, mình hỏi bạn T xem có gì mang đến cho cô ấy chơi không. Bạn T bảo “chả có gì cả”.

Mình bảo “thế cô T cho cháu xem cái chìa khoá nào”. Thế là bạn T đưa cho mình chùm chìa khóa có hình cái giày. Cô ấy vẫn không hết khóc.

Rồi mình bế cô ấy ra sân, Rồi mình dỗ cô ấy mặc váy. Rồi mnìh cho cô ấy xem ví đẹp của bạn T, túi đẹp của bạn T. Rồi mình mang váng sữa ra cho cô ấy ăn. Cô ấy vẫn khóc như mưa. Khóc khản cổ. Khóc nước mắt nước mũi đầm đìa.

Rồi mình cũng dụ được cô ấy ngồi vào xe đạp và dỗ cô ấy đi cùng bạn T vào làng ăn sáng. Trong lúc mình dắt xe bạn T vào sân, bạn T hết sức thiện cảm chạm vào cái xe đạp của cô ấy và bảo “nào, cô đẩy mĩm đi nhé” thế là bạn ý đang im bặt lại khóc rống lên, vừa khóc vừa gào vừa hét: Cô T đi ra, xe của Mím đấy”.

Đến nước này thì mnìh điên quá, mình phải cố gắng kiềm chế lắm, lúc đó mình bối rối vô cùng, mình vừa thương vừa buồn cười vừa tức. Tức không có lý do gì, cả bạn T và cô ấy. Và mình đoán là bạn T lúc đó phải ghét mẹ con mình lắm lắm.

Rồi thì đến cổng làng, bạn T chọn hàng bánh cuốn nóng, lúc đó cô ấy đã thôi khóc và đồng ý ngồi xuống ăn cùng bạn T. Bánh cuốn vừa dọn ra, mình đưa cho cô ấy cái thìa của cô ấy mang từ nhà đi và bảo: “Mĩm ăn đi con”. Thế là cô ấy nem nép nhìn bạn T rồi lí nhí “ Mời cô T ăn cơm” rồi đỏ mặt tự chữa lại “ Bánh cuốn!”.

Thế là không khí dãn ra được một lúc. (Ôi !). Rồi vui miệng, bạn T comment: “Nó bao nhiêu tháng rồi nhỉ, sao trông nó còi thế nhỉ !”. Thế là lập tức cô ấy lại oà lên khóc, khóc như mưa.

Ôi thật kinh hoàng !

Thế rồi chả hiểu vì sao cô ấy cũng hết khóc và 3 người cũng ăn xong đía bánh cuốn. Hết mười khòng. Bạn T trả tiền.

Bạn T đi về.

Mình thì thật sự quá buồn, quá ngượng và quá đau khổ. Mình cảm thấy thật có lỗi với bạn T. Có lỗi với cô ấy. Giá mà mình biết được vì sao cô ấy đã khóc !

Sáng nay chat với bạn T. Bạn ý nói rằng mình đã quá nuông chiều con cái. Phải quân phiệt vào!

Ôi. Giá mà mình biết được vì sao cô ấy đã khóc !

Lúc đấy có thể mình sẽ quân phiệt hơn.

Còn hôm qua, mình không thể quân phiệt với một người mà không hiểu vì sao người ấy khóc !

--------

Chuyện thứ 2:

Chiều thứ 7, mình một mình cho cô ấy lang thang đi chơi vì bố cô ấy vẫn phải đi làm. Buồn tình mnìh cho cô ấy về thăm nhà cũ của ông bà ngoại. Nơi đó có bao nhiêu kỉ niệm tuổi thơ của mình.

Mình dắt cô ấy đi xem cái tượng Bác Hồ mà ngày xưa ông bà ngoại đã chụp ảnh cưới ở đó. Vừa nhìn thấy cái tượng cô ấy liền giơ tay chào: “Chào Bác Hồ nhá”.

Rồi lúc về thì lại giơ tay chào “Bai bai Bác Hồ”.

Rồi mình dẫn cô ấy đến sờ vào hai con nghê đá mà ngày bé mình đã cưỡi mòn cả đít quần. Mìng bảo: “Mĩm ơi bạn Nghê này, con chào Nghê đi”. Lập tức mặt cô ấy vênh lên rồi ra sức cào, cấu, đấm, đá, tát Nghê. Thật đánh người không ghê tay.

Mình tức quá giữ tay cô ấy lại và bảo: “Con không được đánh Nghê, con hư quá đấy, mẹ tét tay này, con xin lỗi Nghê đi !”

Cô ấy gườm gườm nhìn Nghê rồi vênh váo không xin lỗi.

Mình bảo “Vậy thôi không chơi nữa, mẹ cho con về, con hư lắm, không cho chơi với Nghê nữa”

Thế là cô ấy quay đít đi luôn, trước khi đi lại giơ tay chào “ bai bai Nghê”.

Rồi, bỗng nhiên, cô ấy quay phắt lại, nhìn Nghê chăm chú, rồi tiến lại gần Nghê, ôm lấy cổ Nghê, và vuốt ve Nghê.

Cô ấy vừa ôm Nghê vừa lẩm bẩm” Xin lỗi Nghê nhá, vuốt ve Nghê nhá”.

Rồi rất dịu dàng cô ấy áp mặt vào mặt Nghê.

Rồi bỗng nhiên cô ấy oà lên khóc, khóc thút thít, rồi khóc oà lên, vừa khóc, vừa gào lên “NGHÊ ƠI ! NGHÊ ƠI”.

Nghe rất thương tâm.

Đầu tiên, mìng nghĩ đó lại là một trò đùa tai quái của cô ấy. Một trò giả dối nào đó. Nên mìng đứng yên xem cố ấy làm gì.

Và cũng thấy vừa thương, vừa tội, vừa buồn cười và bỗng sao lúc đó trông cô ấy thật xinh đẹp nên mnìh mặc kệ cho cô ấy khóc và rút máy ảnh ra chụp lia lịa..

Nhưng rồi thật khủng khiếp, cô ấy bắt đầu gào lên và khóc như mưa, như gió.. Nước mắt cô ấy rơi ướt đẫm cả mặt Nghê.

Lúc này thì mình bắt đầu hoảng sợ. Mình nghĩ là cô ấy đã khóc thật trong một cơn xúc động mãnh liệt, khóc như mưa. Nên mình vội ôm cô ấy vào và vuốt ve hỏi han cô ấy. Mìng hỏi vì sao cô ấy khóc. Nhưng cô ấy không trả lời và chỉ khóc, khóc, khóc.

Sau đó cô ấy yêu cầu mình bế Nghê về nhà cùng cô ấy nhưng mình nói Nghê rất nặng, mình không bế được.

Cô ấy lại khóc và nói rằng cô ấy không về.

Mình vội vàng đánh trống lảnh sang rất nhiều chuyện khác để cô ấy tạm thời quên Nghê đi, và mình đã đưa cô ấy về được đến nhà. Cả quãng đường cô ấy vẫn thút thít và hỏi “ Nghê đâu ? Nghê đâu?” Và mình đã nói dối rằng Nghê đi chợ mua thịt cá, Nghê đi chơi triển lãm Giảng Võ, Nghê phải làm bảo vệ trông nhà trường v.v…

Mọi chuyện tạm thời êm đềm cho đến bữa cơm buổi tối hôm đó, cô ấy xúc cơm ăn rất ngoan và bảo “Mẹ cho Mĩm ăn thịt cá nhé”.

Rồi cô ấy im bặt 1 giây, rồi cô ấy lại hỏi “ Mẹ ơi Nghê đi mua thịt cá về chưa ? Nghê ơi, Nghê ơi!” và rồi cô ấy lại ngồi khóc ri rỉ và gọi “ Nghê ! Nghê! ”

Ôi, mình thật sự đã phát điên !

Giá mà mình đọc được vì sao cô ấy lại khóc vì Nghê như vậy !

Những bức ảnh mình đã chụp cô ấy hôm đi chơi gặp Nghê:

Đây là hành động trả lời cho yêu cầu "Mĩm chào bạn Nghê đi!" của mình - lập tức thò tay cấu luôn Nghê:

Image

--------

Tát Nghê này, đánh Nghê này :

Image

-----------

Sau khi chào tm bit Nghê thì li chy li ôm ly Nghê đy âu yếm :

"Uummmm, m bế Nghê v nhà cho Mĩm đi"

Image

------------

Thn th: Nghê ơi.....

Image

---------------

Thút thít : Nghhê... ngheeê !!!

Image

----------

Oà lên tc tưởi : Nghê cơ... !!!

Image

-----------

Như mưa.. như gió........

Image

-----------

Lã chã...

Ngơ ngác rơi... git nước mt không rõ bun vui ?

Image

-------

Haizzzz

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2008

Buồn vô đối for July 02, 2008




Buồn vô đối

Buồn kinh khủng

Buồn tràn từ nỗi buồn này va vấp ùn ngập sang nỗi buồn khác.

Không buồn từ sáng nay đi làm, ăn bún bò với Thuỵ dách vừa ăn vừa đau bụng..

Không buồn từ lúc ề à ngâm nga café sáng với vẫn thế, tuy hết đau bụng.

Không buồn từ lúc đến toà soạn.

Buồn ghê gớm chỉ từ lúc căng phủ lên người mùi Davidoff buồn đau luôn gợi lại nỗi buồn cuộc tình vụng xưa cũ. Chỉ dùng mùi này khi và chỉ khi mang tính chất thông báo: Đang rất buồn.

Buồn ghê gớm hơi lắng xuống tý khi ngồi sau ôm eo một cái vai áo trễ cổ lệch thêu hoa vàng. Xinh phết hôm nay.

Càng buồn hơn khi có hai con ra sức bắt nạt mình. Một con mặc juýp chắc chắn hẹn giai mà khăng khăng chối sẽ đi xem phim 1 mình. Đi xem phim một mình có cần mặc juyp jeans áo hồng cũng trễ cũng lệch xinh thế không ?

Một con khốn hơn, thấy mình vừa làm tóc thẳng phát, đã đua đòi làm quả đầu xoăn y hệt mình hồi trước luôn. Con này hôm nay mắt cực gian.

Hai con, hùa vào bắt nạt mình vì bát canh chua. Bát canh chua thơm phức vừa bưng lên. Hai con hùa vào: Chao ôi mẻ, mẻ thơm thế, ngon ghê cơ. Mình rụt rè hớp môi nếm thử, rụt rè phát biểu: Ớ, hình như không phải đánh chua bằng mẻ mày ạ.

Hai con hùa vào vùi dập: ÔI dời, mẻ dậy cả mùi thế này, mày mũi to thế mà điếc àh.

Con juýp jeans áo hồng vỗ ngực : Này, nhà ẩm thực đây này. Em ngửi phát biết ngay là NHIỀU mẻ.

Con mắt gian lườm nguýt: Ôi tao còn lạ gì. Bà tao áh, bà tao làm mẻ từ năm này qua năm khác, từ đời này qua đời khác. Giờ bếp nhà tao vại mẻ xếp kín mấy hàng.

Mình rụt rè :Nhưng, tao thấy không phải mẻ mày ạh.

Nói rồi thầm mong con Thần Ngu đến nhanh để bênh vực mình ( con này hay bênh mình nhất). Mà chờ mãi con Thần Ngu vẫn chưa đến. Mình nhớ nó. Còn con vai lệch thêu hoa vàng thì cứ ngồi im re, cười bẽn lẽn cứ như ăn phải kẹo ếch, mắt nhìn mình đồng loã mà mồm chả cậy ra bênh mình câu nào.

Điên thế không biết.

Thế là mình lại càng buồn. Buồn vô đối luôn. Mình cảm thấy bị hắt hủi kinh khủng. Cảm thấy chúng nó chơi xỏ mình. Chúng nó phản bội em sheep bé bỏng.

Thế là đè nhau ra cá cược. Gọi cả đầu bếp nhà hàng ra đối chứng..

Gọi mãi bếp trưởng không ra, hay sợ mình chửi ?

Cuối cùng bạn phục vụ ra bảo là : ME đấy chị ạh !

Hô hô.. ME àh ? Me hay Mẻ ?

Bạn kia chắc nịch: ME !! không có dấu hỏi !!

Thật ra mình biết hai con kia tẽn tò lắm nhưng vì mình thật ra là cũng rộng lòng bao dung, không muốn người khác mất mặt nên bảo: Uh, me là me quả hay me thịt ?

Bạn phục vụ nói trơn như mỡ: Me thịt, me lọc lấy nước ý.

Thế là hai con kia tịt luôn.

Nhưng mình có hết buồn không ?

Mình càng buồn hơn. Thâm tâm mình nghĩ mìh thật hèn nhát. Mình đã không nhận ra mùi me nhiều trong canh chua. Nhưng chỉ vì sợ hai con kia bắt nạt tiếp nên mình im tịt luôn.

Nhưng mình vẫn buồn.

Cho đến lúc ra về, lấy xe rồi, bạn phục vụ mới gọi với theo bảo :CHị ơi chị, anh bếp trưởng đây này, chị hỏi anh ý đi.

Thế là bọn mnìh xông vào hỏi. ANh bếp trưởng gãi đầu gãi tai: Canh chua hôm nay đánh “ CHANH VÀ DẤM BỖNG” CÁC CHỊ ẠH

Hô Hô Hô !!!

Con mắt gian về trứoc, chứ không thì mình sẽ được ngắm nhìn cái mặt tẽn tò thò lò của nó chắc là nhăn nhúm lại xấu lắm. Còn con juýp bò thì thộn ra 1 lúc, rồi cũng vớt vát: thế nhưng cũng không phải me. .ha ha ha !!!

Thế là mnìh bảo: ĐÚng, không phải me ! Đầy cao thượng.

Rồi chúng mnìh ra về. Con Thần Ngu vẫn bặt tin tức !

Mình vẫn buồn.

Vì buồn mà mình đã phải ru lòng bằng Davidoff.

Nỗi buồn đầu tiên của chuỗi buồn, khiến mình nhớ đến davidoff thật ra đã là tuyệt đối của buồn rồi :EM TRẦN TRUNG THÔNG BÁO: CARD MÁY ẢNH CỦA CHỊ HỎNG RỒI, KHÔNG LẤY LẠI ĐƯỢC ẢNH EM MĨM ĐÂU”

Đủ hết thảy chưa ? Quá buồn !!!

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2008

18 months for June 24, 2008




Pix: Thị Mẹt Mĩm Xinh Mười Bảy Tháng Mười Lăm Ngày!

-------------

Bạn Mĩm tháng này được 18 tháng tuổi, nghĩa là Một tuổi một phần hai, hay là Một Tuổi Ruỡi.

Bạn Mĩm cách đây 6 tháng được 12 tháng tuổi, nghĩa là Một Tuổi Tròn.

Bạn Mĩm Một Tuổi Tròn chưa biết đi, chỉ biết đứng vịn vịn vào mọi thứ bước lẫm chẫm. Đến một hôm đẹp giời lúc tháng tuổi thứ 13, bạn ý tự nhiên đứng phắt dậy đi luôn mấy bước như kiểu Thánh Gióng, thế là biết đi..

Bạn Mĩm Một Tuổi Rưỡi chạy như ngựa vía, lúc hứng lên thì không đi bình thường(*)…

-----

(*): Định nghĩa đi bình thường: đi thong thả, sống lưng thẳng, tay vung nhịp nhàng theo bước chân.

-----

….mà đi kiểu Vịt Giả Cầy. Như sau: Đầu ngặt ra đằng sau, sống lưng hình chữ S, mông vểnh ra đằng sau, ngực ưỡn ra đằng trước, hai chân choè ra như cái chân vịt, hai tay vung cật lực đằng trước, đằng sau, đằng trước, đằng sau…Và không ai lý giải nổi vì sao bạn Mĩm lại đi như thế, lúc hứng lên.

Bạn Mĩm Một Tuổi Tròn nói: Ông, bà, bố, mẹ, chó, gà,lợn, mèo, mốc meo, móc màn, ăn thịt, ăn cá, cậu Cò, chị Đan… rất quy chuẩn, rất tốt đẹp.

Bạn Mĩm Một Tuổi Rưỡi nói như sau ...:

1. Chuyện sáng nay ( khi up lên blog esheep thì những chuyện này đã lâu rồi, cái này là nhớ Mĩm quá copy từ blog của mĩm sang):

Trong lúc mẹ lúi húi chuẩn bị cho một buổi sáng đi làm, Bạn Mĩm Một Tuổi Rưỡi lục lọi lôi ra một gói men thuốc men tiêu hoá, săm soi một hồi bạn ấy nghiến răng lấy cả hai tay vò gói thuốc nhàu nhĩ, rồi quay sang bảo mẹ, cực ngọt: Mẹ Ngọc Anh ơi, thuốc cụa mẹ bẩn dồiiiii !

Mẹ đang bận, nên trả lời qua quýt: Uh, của mẹ đấy, kệ thuốc của mẹ.

Nhưng không quay lại.

Bạn ý nhắc lại: Mẹ Ngọc Anh ơi, thuốc cụa mẹ bẩn dồiiiii !

Mẹ vẫn tiếp tục lúi húi, trả lời lại: Uh, mẹ biết rồi, mẹ xin, kệ thuốc của mẹ.

Nhưng vẫn không không quay lại.

Bạn ý lại tiếp tục nhắc lại: Mẹ Ngọc Anh ơi, thuốc cụa mẹ bẩn dồiiiii !

Mẹ rốt cả ruột, xẵng giọng: Rồi, của mẹ, mẹ biết rồi, kệ thuốc của mẹ.

Và kiên quyết không quay lại.

Bạn Mĩm hình như sau vài lần nhẫn nại, đã mất hết kiên nhẫn, cao giọng bảo mẹ:

Mẹ Ngọc Anh ơi, thuốc cụa mẹ dính cứt dồiiiii đây này !

Ôi giời ơi là giời.

...

...

Trưa nay buồn bã kể lại chuyện này với người mẹ chuẩn mực chiu chiu và gái xinh lắm tiền sống chân thật Sin còi trong lúc trà dư tửu hậu. Cảm thấy một mặt là mặc cảm tội lỗi vì bản thân là một người mẹ chưa tốt, vì thường xuyên ngao du với những đối tượng cứt đái dính đầy mồm như em Sin còi (mà mình vô ngàn yêu quý), áy náy không biết có phải vì vậy mà mồm mình cũng dính tý ty cái của đấy, nên trong lúc nào đó mình nói chuyện với bạn Mĩm mình đã trót nói ra từ “dính cứt” không mà bạn ý học ngay được. Lòng tự dặn lòng phải thật là chuẩn mực để em Mĩm sẽ là một cô bé ngoan ngoãn chuẩn mực chứ đừng như con mẹ nó.

Một mặt vô cùng tự hào vì có vinh hạnh ngao du với người mẹ chuẩn mực chiu chiu, ngay lập tức nghe xong câu chuyện, chiu chiu đã nghiêm mặt đe doạ mình về vụ bạn Mĩm, nhưng cũng chỉ được 2 phút thôi, sau đó lộ ngay bản chất chưa chuẩn mực cười hô hố ngay vào câu chuyện, vào sự buồn bã của mình. Lần sau mình sẽ đi tìm một người mẹ chuẩn mực hơn dể tâm sự.

2. Những chuyện sạch sẽ ngọt ngào:

Bù lại, Bạn Mĩm Một Tuổi Rưỡi sẽ nói: “Mẹ Ngọc Anh bế Gia Linh nhoooớ !!!!”. “Bà nội cho Gia Linh ăn thịt cá tý”. “Ông ngoại cho Gia Linh kẹo mềm điiiiii” Trời ơi so sweet mỗi khi bạn ấy đưa ra một order nào đó. Và bạn ấy luôn tự xưng mình là GIA LINH ! nhớ ! Oai kinh chưa ?

Và mỗi khi ai gọi: “Mĩm ơi”, “Linh ơi”, “Gia Linh ơi” hay “ Cún con, mèo con, gà con…ơi” là bạn ấy tự nhận luôn, “Daaaaaạ” ran một tiếng ngọt xớt !

Có một hôm bác bạn ấy đang bế bạn ấy đi lên cầu thang, gọi yêu bạn ấy” Mĩm ơiiii !” Bạn ấy đang mải bóc kẹo nên không trả lời. Bác gọi mấy lần không thấy thưa liền xẵng giọng “Mĩm kia, mồm để làm gì hả?” Thế là bạn ý ngẩng lên trả lời: “ Mồm Mĩm để ăn”.

Ai mà còn giận được kia chứ !

3. Chuyện lượm lặt:

Cho Bạn Mĩm Một Tuổi Rưỡi đi chơi rất là hay, rất là vui. Sẽ lượm được khối chuyện về viết bờlog. Tỉ dụ như chiều hôm qua đi đi làm về sớm, trốn cơm nước tớ dắt bạn Mĩm đi chơi lòng vòng quanh phố. Cạnh nhà tớ vài chục số là Sở tài nguyên/địa chính hay địa chất gì đó chả nhớ. Nhưng mọi người quen gọi là sân địa Chính hay địa chất gì đó vì nó có cái sân rất rộng rất mát có cả vòi phun nước có đắp con lacoste bằng xi-măng trông như dởm, đỗ được rất nhiều ô tô, có sân cầu lông bóng chuyền có máy cho uống nước mát nước nóng tự động, có dải cỏ xanh mượt và đến chiều họ mở cổng free là dân tình kéo trẻ con vào chơi nườm nượp.

Tớ với Mĩm Một Tuổi Rưỡi và các bạn Linh Năm Tuổi, Chi Sáu Tuổi và Mai bốn tuổi đang chơi trò thi chạy và cướp dép rất là vui thì dừng lại nghỉ giải lao. Bọn tớ (trừ Mĩm) bắt đầu quay sang tám chuyện rôm rả. Bạn Mĩm Một Tuổi Rưỡi chả biết góp chuyện gì chán quá ôm chân tớ nũng nịu: “ Mẹ bế Gia Linh nhoooớ !!”

Thế là bạn Linh Năm Tuổi trố mắt ra hỏi: “Ô cô ơi em Mĩm cũng tên là Linh ạ ?”

Tớ bảo: Ừ, em Mĩm có mấy tên cơ, Mĩm này, Gia Linh này, xịn không ?

Bạn Linh Năm Tuổi bảo: Cháu á, cháu tên là Trần Khánh Linh. ở nhà mọi người gọi cháu là Mỡ Móm nhớ ! Nhưng cháu không thích tên là Mỡ Móm, cháu đổi tên rồi !

Tớ bảo: Sao thế, cháu đổi tên là gì ?

Bạn Linh bảo: Cháu không thích tên là Mỡ móm mà mọi người cứ gọi cháu là Mỡ Móm ý. Cháu đổi tên rồi, từ giờ cháu tên là Good Bye My Love ! Thế cô tên là gì ?

Ặc ặc. Tớ cười như đúng rồi trong bụng nhưng mặt vẫn chân thật thân mật bảo :

Cô á, Cô tên là Esheep, nhưng bây giờ cô cũng đổi tên rồi. Bây giờ cô tên là Tiên Nữ Tử Lan.

Các bạn còn lại nghe vậy tròn mắt nhìn tớ xít xoa: Ôi cô ơi tên cô hay thế, thế thì cháu cũng đổi tên luôn. Cháu sẽ tên là Tiên Nữ Bong Bóng.

Còn cháu bây giờ cô gọi cháu là Tiên Nữ Linh Thạch Màu Xanh nhé.

Không, thế thì cháu sẽ tên là Tiên nữ Good My Love.

Thế là bọn tớ thi nhau chọn cho mình một cái tên tiên nữ rồi quyến luyến chào nhau ra về.

-----------

Một Tuổi Rưỡi người ta hấp dẫn dễ sợ không ?

ÔI nhớ Mĩm quá đi....

ÔI nhiều ảnh quá mà lười up quá đi..

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2008

Một tiếng thở for June 04, 2008




Osaka

Mùa hạ

Buông những tiếng

Thở dài

Vàng vọt

Trên cành

Gầy guộc

Osaka…

Sẽ chẳng còn nữa đâu, nếu không phải là chính lúc đó, những chuỗi Osaka vàng rực nhảy nhót trong cái entry này:

http://blog.360.yahoo.com/blog-aXWcEFMieqJpMLNNIY8JLw--?cq=1&p=1318#comments

Chỉ có thể là ngay-lúc-đó mà thôi, vào cái lúc mà cả một cây Osaka dùng hết 12 công lực để rực lên trong nắng, bạn mới có thể thấy nó đã RỰC RỠ thế nào, đã phấn khích vui vẻ thế nào. Và, ngay-lúc-đó, tớ đã ở đó, dưới một gốc cây Osaka đang rực lên phấn khích, chụp tặng bạn những bức ảnh trên, những bức mà một năm về trước mnìh đã chia sẻ cùng nhau.

Lúc đó, chỉ cần ngẩng đầu lên, bạn sẽ thấy cả một trời ,cả một dòng thác osaka chảy xuống mặt, vô cùng ghê gớm.

Nhưng có phải ai cũng nhìn thấy dòng thác đó không ?

Không đâu.

Tớ và Sal đã nhảy cẫng lên gọi điện thoại cho Thuỷ Ngu Ngốc. Nói rằng có một dòng thác vàng ghê gớm, vàng tuyệt diệu ở đây, và cô ý nên nhìn thấy một lần trong đời điều kỳ diệu đó.

Hôm đó cô ấy ở trong một tâm trạng tồi. Cô ấy nói qua điện thoại rằng cô ấy có thể đến, xem điều kỳ diệu đó có thể làm cô ấy vui lên một chút không.

Và khi cô ấy đến, cô ấy mặc một chiếc váy hoa khá đẹp, ( tớ đã lấy đó làm cảm hứng vẽ trang 3 báo Hoa ngay số tuần sau đó và được chị Bình khen là ồ, lạ đấy).

Khi cô ấy đến, mặt cô ý vô cùng tăm tối, cô ấy ngẩng lên và hỏi: Cái cây đó đâu ?

Giống như một đám bụi đen lớn đặc quánh phủ lên mọi niềm vui, tớ và Sal ngạc nhiên đến vỡ tim, cố gắng lấy bình tĩnh và cùng chỉ lên đầu, đồng thanh: Nó đây !

Khi cô ấy ngẩng lên, mặt cô ấy vô cùng tăm tối, cô ấy nhìn cái cây, chính xác là nhìn xuyên qua cái cây, xuyên qua lớp lớp hoa vàng lớp lớp lá xanh, và nói: Có thấy gì đâu ?

Giống như người đang bơi bị chuột rút, tớ và Sal lại hỏi: Thế bạn thấy gì ?

Cô ấy trả lời :Trời sắp mưa !

Và cô ấy càu nhàu rằng chỉ một lúc nữa thôi là mưa đấy, mưa to đấy, không cẩn thận là sẽ ứơt hết cái váy đẹp, rồi sẽ bị cảm, và cái bệnh sổ mũi sẽ hành hạ cô ấy suốt mùa hè mất thôi. Mà cô ấy không muốn nghỉ làm vào lúc này. Công việc và công ty của cô ấy đã là một đống cứt bò to lắm rồi, bệnh sổ mũi sẽ là ruồi nhặng sẽ làm cho nó thối thêm thôi.

Và chúng tớ đi về, vì không dứt nổi màu vàng mê hoặc, tớ và Sal hẹn nhau 3 ngày sau quay trở lại đây, cũng gốc cây này, và điều kỳ diệu sẽ lặp lại, bọn tớ sẽ có thể lặp lại cảm giác mê đi như hôm nay.

Nhưng bọn tớ có thể có cảm giác mê hoặc chính xác như lúc đó nữa không ?

Không đâu.

Ba ngày sau, đã là một cảm giác rất khác. Rất khác, khác xa lắm, đến nỗi tớ và Sal đều ngạc nhiên, xít nữa thì hát bài “ Vì đâu?” của Khasim Hoàng Vũ đến mấy lần.

Vẫn cây Osaka đó, nhưng tất thảy đều không giống hôm trứoc nữa, nhưng có tuyệt không ?

Tuyệt lắm.

Cảm giác dịu dàng không cưỡng nổi, Hoa Osaka tuột rơi đi đâu hết , vàng chỉ còn lụn vụn thôi, nhưng lá xanh mướt, lá cành run rẩy. Phải nói rõ là tuyệt ghê gớm.

Ngọt ngào !

Nó đây:

1. Mỏng manh:

Image

--------------

2.

Image

---------

3.

Image

-----------------

4.

Image

-----------

5. Lá cành mướt mát

Image

---------------

6. Sau mưa

Image

-----------------------

7. Một cơn gió

Image

Thích cái ảnh cuối cùng này nhất, Một cơn gió đấy !

Tình cờ thôi, chạm được vào cái run rẩy này...

Rất rất muốn chụp lại vài cái theo seri này, nhưng chịu, biết rằng khôngthể set up một chế độ nào, dùng kỹ thuật gì để áp dụng khi mà có những điều chỉ thoáng qua, có duyên thì gặp.. hie hie..

-----------

Và nếu bạn muốn đến đứng dưới gốc cây Osaka đó một lần, tớ sẽ chỉ cho bạn. Nó mọc trên cây Lộc Vừng 7 ngọn cạnh Hồ Gươm, gần Đền Ngọc Sơn ý. Đến ngay đi, ngay lập tức đi, và hãy quay trở lại đó nhiều lần, và nói lại với tớ xem bạn đã thấy gì. Nếu bạn không thấy có gì làm bạn phải xúc động, thì đó không phải lỗi tại tớ, có thể, đó là cái cây có phép thuật, chỉ có người nào xinh đẹp, tài giỏi, đáng yêu, ngoan ngoãn ,chăm chỉ, hiền lành, không có thói quen dùng túi nilon không tiêu làm hại đến môi trường, biết cách phân loại rác, mới có thể nhìn thấy thôi.. HA HA HA HA !!! Àh quên, thật ra cái cây đó MỌC CẠNH CÂY LỘC VỪNG chứ không phải mọc ra từ ngọn cây lộc vừng đâu. Nhưng đúng là vào lúc đó, tớ cứ tưởng nó mọc ra từ ngọn cây lộc vừng.