
Vàng Ảnh Vàng Anh, có phải vợ anh, chui vào tay áo..
Thôi rồi, tạm biệt chim én bay, tạm biệt những giấc mơ...
Mình ở mù-căng-chải mới về. Con Sin còi nó bảo mình thế, khi mình bám lấy tay áo nó nài nỉ đòi link bờlog thằng Nỡm.
Nó bảo vậy, rồi giật áo, phủi tay: bây giờ là mấy giờ rồi hả chiiiiiiiị, hí hí hiiiiiií, Vàng Anh, nghe chửa !
Ồ những khuôn mặt người, kể được những điều gì ?
Ba mươi năm rồi, sắp ba mươi năm rồi, mình hiểu gì về loài người, mình đọc được những gì trên khuôn mặt người.
Mình vẫn bị bất ngờ về loài người.
Giống như vụ Vàng Anh ý. Mình bị đổ vỡ, đổ vỡ 1 điều gì bâng khuâng lắm, không nói được thành lời.
Thủ phạm ? Nạn nhân ? Có tội với xã hội? Đều tơi bời cả.
Tạm biệt Vàng Anh-Hoàng Thuỳ Linh nhé.. Không cỗ xuý cho em đâu. Em phải chết thôi, biến thành cây Thị mà hối lỗi đi. À thôi, cây Sưa ý, chặt cái giò ra bán được ối tiền.
Thôi, kể chuyện Mặt Kể lấp khoảng trống trong lòng..
1.Một khuôn mặt kể được những gì ?
Mình phục Ma Xó đã nghĩ ra cái từ này, cũng như trước đây đã nghĩ ra từ “Kể Mới”. Kể chuyện mới theo cách mới hay chuyện giờ mới kể. Đều hay. Hay quá sức một ông Tây. Nhưng thừa sức với một ông Tây yêu Hà Nội đến điên lên như Ma Xó. Mình không định nói về Ma Xó trong blog này. Mình muốn nói chuyện phiếm về “MẶT KỂ”.
Mình cũng yêu Hà Nội đến điên lên. Và mình đã gặp Ma Xó
Nói đến đâu rồi nhỉ. Hồi đầu năm Ma Xó rủ rê mình tham gia “Mặt Kể”. Mày làm đi, làm một cái gì đó đi, một khuôn mặt thoáng quá, một câu chuyện, hay một đoạn vidéo art nhé ? hay BD như “Kể Mới” ? Từ chối thì cạn tình, vậy là em chọn BD, truyện tranh xinh xinh yêu yêu.
Thế là sau cái hẹn ước ấy, trong đầu mình chỉ có những khuôn mặt. Mặt ai nhỉ ? Hay tự nhìn vào gương, vẽ về mình và cái con Mĩm - kẻ quấy rối thiên hà, đã làm đảo lộn cuộc sống của mnìh trong thời gian qua ?
Ám ảnh mãi, cho đến hôm đi ăn sáng qua Lò Đúc street có hàng sao đen thăm thẳm, một ngày nhạt nắng.
Mình đi qua.
Một mảng tường vàng,
Có trạm biến áp của phường Ngô Thì Nhậm.
Bỗng bắt gặp.
Một đôi mắt.
Dính trên bức tường vàng.
Đi chậm lại.
Nhìn kỹ.
Đôi mắt dính trên một khuôn mặt đen nhẻm.
Của một thằng bé gày gò.
Ngồi co ro dưới gốc cây sao đen.
Bán những con chuột bạch.
Không sao mình bước qua nổi.
Chao ôi.
(đọc diễn cảm, THƠ đấy)
Mình quyết định nhanh chóng, Nhân Vật has found.
....
....
2. Gặp gỡ.
Mình quay lại vào buổi chiều, vẫn con đường nhỏ, vẫn hàng sao đen. Thằng bé gày gò vẫn ngồi đó. Mình đến gần, mỉm cười và hỏi mua một đôi chuột. Mải quan sát thằng bé và hỏi ngớ ngẩn vì chưa kịp nhìn thấy cái lồng đã được bán hết. Ồ, không sao, chị sẽ quay lại vào ngày mai. Nhớ để cho chị một đôi thật xinh nhé.
Dĩ nhiên, mình sẽ chả biết làm gì với 2 con chuột đó. Chuột bạch không phải món khoái khẩu của mình, mình chưa ăn thịt chuột bao giờ.
Nhưng vài câu trò chuyện cùng cái hẹn vào sáng hôm sau không khỏi làm mình nghĩ mãi và cứ băn khoăn mãi về Nhân Vật.
Nó còn nhỏ xíu hà. Liệu nó có được đi học không ?
Trông nó tội quá, bố mẹ nó đâu nhỉ ? nó có chị em không ?
Một ngày nó kiếm được bao nhiêu ? Liệu có đủ sống ? Hay còn phải nuôi cả gia đình?
Mình bâng khuâng hết trọn một chiều....
Và, mình đã tạmsắp xếp một cốt truyện cho Nhân Vật của mình thật nhân văn như Cafe chiều thứ 7, lãng mạn như phim Hàn Cuốc Hàn Xẻng.
3. Bất ngờ về loài người
Hẹn Nhân Vật vào lúc 8h30, nhưng sự tắc đường chó chết làm mình, khi đến đầu phố đã là 9h. Nháo nhác tìm. Kia rồi, mình phóc vụt qua, hét toáng: Eh ku, ngồi đấy chờ chị nhé. Minhg phóng đi gửi xe rồi lếch thếch đi đến.
Đến nơi, Nhân Vật tươi cười hỏi:
_Ah chị, chị đi xe ngon thế, xe này giờ mấy tiền hả chị, em là em thích nhất màu xe chị đấy.
Mình ngượng quá ầm ờ qua chuyện. Nghĩ bụng chắc em nó chạnh lòng ấy mà. Ngại. Nhưng cũng bất ngờ vì em ý be bé, mà đã biết chuyện xe cộ.
Giời ạh, và mình phát hiện ra mình đã quên béng mất tình yêu canon trong cốp xe. Lười. Đành lôi điện thoại ra thu âm và chụp vài hình làm tư liệu. Hí hoáy chụp em ý, xong em ý có vẻ rất thích điện thoại của mình. Cứ hỏi han mãi:
- Ối chị, máy chị chụp 3.2 chấm àh. Thích nhỉ.
Mình ngớ người: Àh, ờ, 3 chấm hai. Mà em bé thế cũng thích điện thoại àh.
Em ý cười tủm tỉm: Có gì đâu chị, em đang định đổi dế đây, máy em có 1.3 thôi.
Nói đoạn rút nhanh trong túi quần con S500i.Bấm xoẹt xoẹt.
Mình há hốc mồm, kinh hãi. Lắp bắp hỏi: Em .. em có điện thoại xịn thế, sao còn phải đi bán chuột bạch...
_Àh, có gì đâu chị, kiếm chút chiều về oánh game, em đang nuôi con XYZ ( mình không nhớ tên) trên VL. Nòi đoạn ngước đôi mắt trong lên nhìn mình, rồi khoe: Mỗi ngày em bán được khoảng 50 đôi chuột, thêm cả ốc nữa (bọn trẻ con thích ốc lắm), cũng được 4-5 trăm/ngày đới chị ạh. (Hôm vừa rồi cơ quan ủng hộ các nạn nhân vụ sập cầu Cần Thơ, mỗi người 1 ngày lương, mình mới phát hiện ra lương mình 1 ngày là 47 nghìn tám trăm đồng)
Từ giây phút đó câu chuyện còn dài mình không kịp nhớ gì nữa, chỉ biết chọn 1 đôi chuột xinh xinh nói em ý cho vào lồng sắt rồi mang đi, mọi thứ trôi qua giống như trong 1 thước phim nhạt, không đọng lại gì.
Mình sau đó còn đi qua hàng sao đen trên phồ Lò Đúc nhiều, và truyện của mình, Nhân Vật. Mình đã chọn đó là Nhân Vật.
----------
Hiện nay mình đang hoang mang lắm, không biết phải làm thế nào với cốt truyện của mình. Theo bạn, mình phải làm sao ?
Phương án A: Cứ viết đúng sự thật thôi, Mặt Kể mà, hãy kể câu truyện thật, dù nó có đầy rẫy bất ngờ về loài người.
Phương án B: Em ý còn trẻ, em ý không có tội, Tương lai của một cậu bé bán chuột bạch còn dài lắm nhưng sẽ rất ngắn nếu những bàn tay thân ái, bao dung không nắm lại với nhau! (Mình viết ra mục đích bán chuột của em ý, nhỡ từ giờ trở đi không ai mua chuột bạch - kể cả của các em khác, thì sao)
Phương án C: Hãy dừng câu chuyện này lại ở đây và chấm dứt mọi lời đàm tiếu, bình luận xung quanh nó. Đó không chỉ là một việc làm đúng đạo lý, đúng lương tri, một việc làm của một Con Người sống giữa mọi người. Hãy giang rộng vòng tay, mở rộng tấm lòng, đem hơi ấm của trái tim và lòng nhân ái để cùng giúp các bạn trẻ mở lối cho tương lai, hãy giúp họ vững bước trên con đường còn nhiều chông gai. Vì sao ư? Vì chúng ta là những Con Người! (Người chứ không phải chuột)
Phương án D: Để lại comment của bnạ ở entry này để nói lên quan điểm khác.