Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2006

CAY SAO BANG May 21, 2006




Bận rộn... Bận rộn.. bận điên lên được.. lâu lắm rồi mới động vào cái từ “húy” này.

Ghét nhất cái từ này. Cái từ mà em thường xuyên ngập ngụa trong nó.

Thế nhé. Quyết định không nhắc đến nữa... Quá đủ... phải để cho bờlog của em trong sáng và tao nhã y như chủ quả - kủa – của ( chẹp, viết mãi mới đúng chính tả) nó chứ !

Gia đình em xuất thân bên nội là trí thức nông thôn. Bên ngoại là tiểu thương buôn bán. (Hoặc đại loại thế) điều này em mới biết hôm tuần trước, khi phải điền vào bản lý lịch công chức gì đó. Em ngơ ngẩn điền vào tất cả các mục về “gia đình” là “ nông dân”. Về bị bà già em chửi cho té khói.

Dài dòng thế để nói rằng em rất yêu quý các bác nông dân, những người trồng cây.

Mơ ước lớn thứ nhì sau việc thi vào MTCN là mơ ước thi vào trường Nông nghiệp 1 Hà Nội.

Mơ ước từ bé của em là nếu không thành họa sĩ lớn thì sẽ sống bằng nghề trồng cây. Trồng ra quả bí ngô to bằng cái thúng, hoặc quả dưa hấu hình vuông.

.........

Cảm giác gieo mầm, cũng giống như ấp ủ một mơ ước.

Thiên hạ thường không thích chờ đợi. Coi chờ đợi như một cực hình. Chắc họ chưa bao giờ chờ đợi một cái mầm cây.

Thử xem, nhé. Đó là khi “chờ đợi” là một HẠNH PHÚC.

Gieo mầm, lúc người gieo mầm đặt hạt cây xuống đất (ngâm đủ ba sôi hai lạnh như ngâm sữa chua) thì đó là lúc người ấy đã mang sứ mệnh “sự sống”.

Người bắt đầu một sự sống.

Khoảng thời gian chờ đợi cái màm cây ấy nhú lên, cựa quậy, nảy ra những cái lá đầu tiên, những mảnh mai đầu tiên, ngỡ ngàng đầu tiên... có thể gọi là “sự kì diệu” của trách nhiệm.

Thiên hạ thường coi trách nhiệm là cái không phải của mình. Và tìm cách trốn tránh. Chắc họ chưa bao giờ “được” chăm sóc một mầm cây.

Đó là khi “ trách nhiệm” trở thành NGUỒN VUI.

Trách nhiệm phải nhớ.. rằng mình là người mang sứ mệnh.

Phải tưới nước vừa đủ hằng ngày. Phải kiểm tra độ tơi xốp của đất.

Cây càng lớn.. tránh nhiệm càng nhiều.... Trách nhiệm đi kèm LO LẮNG

LO LẮNG... Đó là khi mầm cây ấy ( có thể ) không thể tách khỏi vỏ... để đón nắng mai.

Người làm vườn nôn nóng, sẽ tách ngay cái vỏ hạt cây ấy ra.. Với hi vọng nhanh chóng giúp đỡ.. nhưng... mầm cây ấy .. sẽ khôn sống được vì quá non nớt...

Người làm vườn kinh nghiệm sẽ để nguyên mầm cây ấy, và chờ đợi sự “cố gắng” của mầm cây vô tri.... Đó là khi “không giúp đỡ” trở thành TIN TƯỞNG.

LO LẮNG.. khi cây bị sâu...

LO LẮNG.. vào một ngày mưa cây bị đứt, gãy một nhành...

LO LẮNG.. LO LẮNG không kể xiết....

Để rồi một ngày kia cây trổ những nụ hoa bé xíu xiu đầu tiên..

Như cái ảnh trên.. cây hoa của em mới nảy mầm, trổ hoa.. Hạt cây em mang về từ rất xa.. một nơi nhiều nắng, gió.

Em không biết nó tên là gì. Nhưng em thích (cực) nhưng loại hoa có màu xanh biếc.. xanh blue... Lạ thật !

Em gọi nó là HOA_SAO_BĂNG. vì nó như một chùm những ngôi sao bé tý.. dính chùm... một chùm sao.

--------------------------------------------------------------------------

Hồi bé được học bài thơ này :

Ai trồng cây

Người đó có ngọn gió

Trên vòm cây

Hoa lá đùa lay lay

Ai tronòg cây

Người đó có tiếng hát

Trên vòm cây

Chim hót lời mê say

Ai trồng cây..

Em trồng cây..

Chả nhớ hết..nhớ đại loại thế....

Thứ Năm, 11 tháng 5, 2006

Cay dau da hoa trang ! May 12, 2006




 


 


Cái mùa này, năm ngoái ý mà.


Có một lần, trong một chiều. Em với cả Chiuchiu trốn việc lượn ra ngồi uống café ở một cái quán vỉa hè nho nhỏ trên Lương Văn Can…


Dịu dàng… dịu dàng lắm nhé…. có một bông hoa bé tý rơi vào vai em….


Em trố mắt bảo : Ah ! HOA DÂU DA !


Chiu bĩu môi trả lời : Ngu ! HOA BÀNG !


Em bảo: HOA DÂU DA !  HOA DÂU DA ! HOA DÂU DA !!!!!!


Chiu bảo: HOA BÀNG ! HOA BÀNG ! HOA BÀNG !


 


Xít óanh nhau to.


Cuối cùng. Chiu trợn mắt chỉ tay sang bên kia đường :


_ Nhà tao hồi xưa ở kia kìa. Đấy, đằng trước cửa có một cây dâu da, một cây bàng. Chả nhẽ tao không biết đâu là hoa dâu da, đâu là hoa bàng à ? hả ? hả? hả ?


 


Chao ôi.. em cụp mắt, thở dài, im lặng.


Biết mà !!! Biết ngay mà!!! Nhà em ở tít trong ngõ, cách mặt phố 20m!!! Lấy đâu ra hẳn một cây bàng, một cây dâu da đằng trước của chứ. Thế là vụ này em thua tức tưởi chỉ vì nhà em ở trong ngõ, chả ở mặt phố Hàng Hòm như nhà Chiu.


 


Thế là em cứ mơ ước mãi.. rằng giá mà nhà mình, có một cây bàng, một cây dâu da trước cửa.


------------------------------------------


 


Thời gian thì tức tưởi trôi.


Một năm rồi… bây giờ lại là mùa hoa dâu da . Ngọt ngào đến tức thở…


Sáng Chủ nhật…


Em ngủ dậy muộn nhân dịp bố mẹ chồng em đi vắng.


Buổi sáng trong lành lắm. Trong lòng em vui lắm.


Em đứng bên cửa sổ, áp má vào cửa sổ,nghiêng người qua cửa sổ.


Tộ xư, tự nhiên có con gà mái nào ré lên phá tan bầu không khí trong lành cụa em : 


_ Ối dồi ôi, nước ở đâu thế này, nuớc gì thế naaaaày ! Ướt hết người baaaaà rồi !!!


 


Em giật bắn cả người ! Mẹ ! Em lại nghiêng người qua cửa sổ, ngó mặt ra ngòai cửa sổ, bám vào thành cửa sổ, và nhìn xuống đường.


 


Một mụ gà mái béo nứt ra, mặt đỏ gay, chống nạnh ướt lướt thướt đang ngẩng lên.. nhìn em…


_ Hả ! mày đổ cái nước gì xuống thế này hả em ! Ướt hết người bà rồi em ơi. Mà là cái nước gì thế này hử ! ( Nói rồi vén áo lên ngửi ngửi)


 


??????


Ôi dồi ôi ! thế này thì quá lắm ! Quá quắt lắm, em là em chịu làm sao được. Con già này thì đến nhục với em thôi.


Em. Đang chuẩn bị xắn váy lên. Thì. Em nhớ ra. Em đang ở nhà chồng em. Ứ phải nhà em.


Cô kia. Là hàng xóm nhà chồng em. Ứ phải hàng xóm nhà em.


Em. Bây giờ là con dâu hiền nhà chồng em. Ứ phải con thần nanh mỏ đỏ ở khu nhà em nữa.


 


Ở đời phải biết mình là ai chứ.


Em nuốt cục giận đánh cái ực. Tròn xoe mắt trả lời :


_Ơ, nước gì cơ ạ. Cô ơi cháu vừa ngủ dậy. Cô để cháu hỏi chị cháu ạ.


 


Tự nhiên em nghe tiếng “Bịch” đằng sau lưng. Thì ra chồng em thấy em dịu dàng quá thể. Chồng em shock.Chồng em rơi cái “ bịch” xuống đất. ( Thật là!!!!  phải biết vợ mình là ai chứ).


Em quay lại nghiến răng: Chồng ơi cho em chửi 1 câu thôi chồng nhé !!!!


Chồng em cười hô hố ( chả tao nhã gì) bảo : Ơ vợ, vợ chửi thằng nào vợ đã bao giờ hỏi ý kiến anh đâu !!!!  


 


Em ngó xuống đừong : Cô ơi cô có ướt nhiều không ạ. Cô để cháu hỏi chị cháu.


-         Giời ơi… Nước gì. .Khổ chưa, sáng ngày ra… Đến chết thôi.. Mày làm trò gì thế hả con kia…


Em nghiến răng ngó lên tầng thượng gọi chị chồng:


-         Chị Tấm ơi chị Tấm, đầu chị lấm. Ấy lộn. chị có đổ nước xuống đường không !


 


Chị em ngó ra cười tươi như hoa : Ah, đổ rồi, tưới cây. Thế vào ai đấy. Nước sạch. Ầy, sáng ra tý cho nó mát.. hề hề hề….


 


Em tối cả mặt mũi, chả thể nào ngó xuống nhìn được cái mặt đỏ gay của bà hàng xóm, hay ngẩng lên nhìn được chị em thì cứ tươi hơn hớn ra thế kia.


 


HAY ! Bó tay toàn tập. Chị em quả là cao thủ võ lâm. Cái này người ta gọi là.. gọi là cái gì ý nhỉ. Trong Binh Pháp Tôn Tử ý. Em vốn hay thích nói chữ…


 


Chỉ biết rằng trong giây phút ấy. Em tựa vào cửa sổ. Em đã phát hiện ra.. .trước cửa nhà chồng em, có một cây dâu da, một cây bàng. Hẳn một cây dâu da, một cây bàng trước cửa nhé. Tuyệt không !!!!!


 


Đôi khi có những điều kỳ diệu trong cuộc sống, lại đến vào đúng lúc hơi kém lãng mạn (một chút), nhưng chả sao. Bõ công em một năm nằm lẩm bẩm : “Một cây bàng, một cây dâu da”. Một-năm-nhé ! Nhiều lúc cứ tưởng tuyệt vọng.


Hố hố hố !!!!!


Yêu chồng thế ! Em mà biết thế này, em cưới từ lâu !!!!


------------------------


Ảnh em chụp hôm ngồi ngơ ngẩn ở Hilands với mụ Giang Xinh và Nhi béo đấy Chiu ạ !!!


 

Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2006

OI PHU` DU...........................May 06, 2006




Ôi phù du.....


Đây là câu mà em hay lấy làm status YM nhất, cùng với 1 vài câu đại loại như: " Xung xướng và xao xuyến như ăn xôi xéo uống C xủi" hoặc "She's so sexy, she's so sweet" và một vài câu chửi bậy bạ( hoặc bẩn thỉu)...


Bong bóng, như bong bóng xà phòng chẳng hạn, em cũng rất thích. Mong manh, đèm đẹp, xong bụp 1 cái tan biến mất như chưa bao giờ tồn tại. Có lẽ vì mong manh thế nên em thích.


Nghĩ đi nghĩ lại, bong bóng với phù du hoá ra có liên quan đến nhau.


Thời gian, cũng thế... cái gì đèm đẹp, ngọt ngào, sexy, xung xướng, xao xuyến, hạnh phúc đến tức thở, rồi bụp một phát... biến mất... Thì thi thoảng nhớ đến, cũng khá là " xao xuyến".


TRÍCH NHẬT KÝ TÌNH YÊU ESHEEP:


Cái BLOG này viết dành riêng cho Hội HHX trên ttvnol. Cái hội mà sự tao nhã và sâu lắng của nó có thể so sánh với cả bong bóng lẫn phù du.. ho ho ho.


Vì tình cảm chân thật nên xin lỗi các nhân vật chính, em để nguyên tên cúng cơm các bác. Thông cảm !


 


Blog entry 6 Apr 2006 :


Hôm nay ngồi beer với vợ sắp cưới của anh Windy và người tình của chị ấy. Mình mới thấy.. Mọi thứ thật mong manh.. Mong manh hết sức... mà có lẽ những người nhạy cảm và trong trẻo như em bubu. .thì sẽ nghĩ những chuyện như thế chỉ có thể là đùa cợt.

Mình không biết câu chuyện bắt đầu thế nào. Hôm nay chị Thuỷ gọi cho mình, giọng phấn khích... Hỏi đang ở đâu.. gặp nhau nhé.. Giọng thuỷ.. tràn trề hạnh phúc.. Gặp nhau ở Hải Xồm. (Kể ra thì không sang trọng cho lắm). Chị Thuỷ có vẻ khang khác.. cứ như
gái-chớm-yêu.


Thuỷ hỏi: Em đã đọc topic chưa.


Lắc đầu: Em bận rộn chồng con thế này, chị bảo lấy đâu ra thời gian vào topic.. Mặc dù em nhớ mọi người lắm lắm.. ( thở dài)


_Em vào đọc đi.. Chị với anh Windy.. (cười e thẹn)

_ Hả, chị đừng đùa với gái đã có chồng.

_ Chị không đùa. Chuyện nghiêm túc, chị đùa thế nào được.

_Nhưng.. nhưng thế.... H thì sao..

_ Uh, thì hôm nay. chị hẹn H ra đây, có lẽ nói cho hết mọi chuyện... Chị với anh Windy.. có lẽ.. trong năm nay...


_ÔI chị ơi.. nhanh thế sao.. anh Windy ???


Mình nghĩ bụng... Windy và thuỷ.. mình đều thân và hiểu quá rõ bản chất.. một vài lần... Ví dụ như thế này chẳng hạn :


(ÔI. mẹ kiếp, em van 0 biết cách bót ảnh vào bờlog, mặc dù đã đọc nát tờ 2! số mới nhất ) Image


Thì mình biết, anh chị cũng có nhiều tình cảm với nhau. Nhưng mình cũng biết, từ lâu, tuy không công khai, nhưng chuyện thiên hạ thường xuyên nhìn thấy Thuỷ và H và con mink xanh bọc cốp lượn trên đường, ở giữa là một khoảng không gian rất hẹp của va chạm, thì mình cũng chưa lý giải được. Image


Ngồi vài phút, H đến. Lạnh lùng trong quả áo 2 dây trắng khá sexy, kêu ngay 1 beer và đậu lướt.. Nụ cười vẫn thế... Ngòn ngọt, thân thân.


Chị thuỷ bối rối quấy bát mắm tôm mà H vừa vắt chanh. cả hai không nói gì ( và mình - dĩ nhiên, vẫn im lặng theo bản chất).


Có những chuyện tiếp theo xảy ra.. mình sẽ viết tiếp. Nhật ký ơi.. chờ nhé. Hôm nay beer hơi nhiều. Buồn pee vãi. Với cả mắm tôm hôm nay vắt hơi nhiều chanh. Mình phải đi giải quyết nhu cầu cơ bản và nhân bản của triết học cái đã. Tèn ten.....




----------------------------------------------------------

ÔI.. trong lúc ngồi hái hoa, tự nhiên mình nhớ đến cái blog này, cách đây không lâu :


Blog Entry ngày ...tháng 12 năm 2005:


… Mình ngồi bên khung cửa đan áo cho chồng. Tự nhiên chuông điện thoại réo inh lên làm mình đâm 1 phát mũi kim vào tay. Chưa kịp chửi phát nào thì nhận ra thằng ku gọi mình …

_ À lố ! Chị i-shíp à ? Chị khỏe chứ ? Hí hí…

_ A nô, đây ! Thằng bỏ mẹ, mày làm chị mày giật cả mìn. Xao ?

_ Dồi ôi, con già hôm nay đanh đá thế… Hí hí.. đẹp giời e định hỏi han chị tý, rảnh không ? Em buồn quá… cô đơn quá.. mong manh quá… tâm tình đi…

_Rảnh, rảnh vỡ mồm.. hẹn hò à ? thích thế.. Lâu lắm chị chả được giai hẹn.. đi ăn đi.. Đi ăn bò cuốn phomai đi..

_Ứ, eo ơi chị shíp trần tục thế..ăn thịt bò nặng bụng lắm.. thôi đi ăn bánh rán nóng cho tao nhã đi..

_ X gì.. Cái mặt tao vác ra hàng bánh rán để bọn trẻ con nó cười cho à. .thôi. .giả cầy đi cho nó thanh thóat…


Thế là trong một chiều ngập nắng…

Ngõ nhỏ liêu xiêu… dăm ba con sẻ chí chóach bên hiên nhà… quán giả cầy cũng nhỏ.. nép vào khu phố cũng nhỏ. .rêu phong…

Anh chủ quán 0 giấu nổi những cái ngáp vặt… Chẳng buồn quan tâm đến cái bàn góc quán.. khách cũng quen nhẵn mặt ra rồi… Rượu em nhé.. Uh… Lâu lâu rồi…

Sự tâm tình bắt đầu từ bát giả cầy bốc khói.. Sheep gặm chân giò xòan xoạt.. chả đủ tinh tế
để nhận ra Windy đang nén những tiếng thở dài… Cuối cùng.. 0 kìm nổi, Windy phải cất tiếng :

_ chị Sheep ạ, chị sắp lấy chồng đấy à ?

_ ( ngòam ngòam) uh, ắp ấy..

_hmmm…. ( thở dài) em là em thương cái anh nào sắp lấy chị.. chị ăn khỏe thế kia… chỉ khổ nhà chồng..

_ hở? ái ì ơ ?




Sheep từ từ đặt cái chân giò gặm dở xuống bát, ngẩng lên, nhìn sâu vào mắt Windy:

_Mày.. mày hôm nay có làm sao không đấy hả ku ?

_ Ứ, chị nói thế ý gì hả, em đang buồn, nghiêm túc đấy… Em.. em quyết định rồi…

_ hơ… mày làm chị sợ wá.. sao ? sao ?

_ Chị sợ gì chứ.. em quyết định làm theo trái tim mình mách bảo...


_ Thôi đi, mày làm chị buồn đá** quá đi.


_ Chị sheep ! chị kiểm tra thận đi.. động tý là buồn.. mà chuyện người ta nghiêm túc.. chị cũng buồn là sao.. .Em nói thật.. Em ...hình như.. đang. .yêu...


(Khặc khặc.. ú ớ... vì hóc móng giò)


- Sheep ạ, em nói thật... nhiều khi bản thân em cũng không biết mình đang cảm thấy thế nào nữa.. chỉ biết thấy ấm áp, gần gũi, nhớ nhung.. Như là đã quen thuộc lắm rồi... vậy thôi...


_ Chẹo, thì.. thì ai chả thế.. .người - chứ có phải gỗ đá X đâu.. chú yêu được, chị mừng, chứ thú thật ( Nhìn từ đầu đến chân) nhiều lúc.. chị cứ tưởng chú (hì hì) lãnh cảm với đàn bà... Mà cũng tại chú... Ai bảo chú chỉ suốt ngày say sưa mê mệt với súng ống len liệc, máy ảnh và lượt phượt.. lại còn để tâm khá nhiều đến anh Sun nhà chị, nên chị lo. Nào, cạch phát. Tăm phần tăm.. Thôi, chị mừng cho chú.

.............................................................................


Sau cả hai buổi giả cầy và beer + đậu lướt, những buổi chiều ngồi giặt quần áo cho chồng... tự nhiên mình nghĩ... đời thật phù du.. tình thật phù du.... Đến hay đi chả biết đằng nào mà lần....

Tình cảm như gió thoảng mây bay.... Mà phụ nữ.. muôn đời yếu đuối.. muôn đời dễ tổn thương
... mà vết thương ... cứ gọi là xót như nhiệt mồm ăn phải mắm tôm vắt quá tay chanh... Xót xa nhiều.....

(À, anh H bảo, cái khoảnh khắc mà anh ý đứng trên miệng vực, kề 1 bên là cái chết, một bên là vừa chia tay với người yêu, thì lúc đó, cái Ipod của anh ý đang hát bài Tình thôi xót xa... Có trùng hợp quá không nhỉ.. Tình đến bao giờ thôi xót xa.. H đến bao giờ mới bỏ được
thói quen vắt quá nhiều chanh vào bất cứ bát mắm tôm nào... Thương anh H quá)

------------------------------------------------------------------------------


NHật ký tình yêu Esheep đến đây là hết rồi (vì em sheep lại đi pee). Chúc các bạn ngủ ngon và nghe lời bố mẹ. Hẹn các bạn đến tối mai nhé. Sheep yêu các bạn nhiều.


 



Chú thích ảnh : Cái wallpaper tòan bong bong này em vẽ tặng Blue. Blue nhỉ.


Vì bài này em có nói đến bong bong nên lại lôi ra làm ảnh minh họa.


Thông cảm.


Dạo này em có thói quen là bất cứ hình ảnh nào đem ra sử dụng đều cảm thấy cần có dòng chú thích ảnh. Hi vọng, đó là một thói quen tốt.


 


 

Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2006

Chuong Gio' ! April 29, 2006




Đêm..... nghe tiếng lanh canh lanh canh của chiếc chuông gió treo trên khung cửa.

Tự hỏi làm sao để bắt lại được âm thanh kì diệu ấy vào trong một khoảnh khắc.

Một tấm ảnh.

Lồm cồm bò dậy lôi máy ra.... tác nghiệp : ))


------------------------------------------------------


 


Đấy.. Đã có lúc tao nhã như thế đấy...


Như một lần, trong một chiều, Chiu hỏi: Tao thấy mày cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn thế nào ý nhỉ... Có bao giờ mày đi trên mặt đất không ?


Em trả lời : Có, thi thoảng, nhưng vấp váp suốt...


Nói đoạn vạch đầu gối sưng như quả ổi lên cho chiu xem.


Chiu săm soi rồi lắc đầu thở hắt ra : Bảo sao, thôi, cứ lướt nhè nhẹ cho tao nhờ.. nhưng đừng bay cao quá... dính dây điện chết bỏ mẹ.


Em gật đầu cười nhẹ nhẹ..


 


Suy cho cùng em thấy mình cũng hơi hơi ngơ ngẩn...


Kiểu như sống giời ơi, chả giống ai tý nào. Em cũng làm việc và cống hiến cho xã hội một cách chân chính và hăng say. Tiền xã hội trả cho em, em có thú vui tao nhã là dành dụm được 1 khoản kha khá rồi lúc nào trong lúc stress vì kiếm tiền, sực nhớ ra thì rải tiền ra đầy gường rồi nằm lên cho đỡ đau lưng... Tự lấy làm niềm an ủi lớn rồi lồm cồm bò dậy hăng say lao động kiếm tiền tiếp...


Nhiều lúc tự hỏi : Lý tưởng sống là gì, Mục tiêu năm năm mười năm là gì....


Đừng có thằng bỏ mẹ nào dại dột hỏi em như thế.. em sẽ đần mặt ra rồi cười rất ngơ ngơ ngẩn ngẩn :  hả... tư duy cao thế để chết con bà nó trước năm ba mươi tuổi mất à ? (Chả dại)


 


Đấy... đã có lúc em tao nhã thế...


Đêm.... cửa sổ phòng em treo chiếc chuông Gió.  


Em thích cái âm thanh ấy vô cùng. Không miêu tả được.


Chỉ thế thôi mà lồm cồm bò dậy mất hơn tiếng đông hồ set up ánh sáng , rồi lôi chân máy ra chụp cả trăm kiểu ảnh.


Chỉ mong giữ lại được cái âm thanh ấy...


Chuông gió.. sẽ là một chuỗi lanh canh lanh canh vui vẻ.. khi Gió chạm vào..


Quả là em có hơi ngơ ngẩn. Thật !

Thứ Ba, 25 tháng 4, 2006

LO^.NG GIO' 25 Apr 2006




Lộng Gió....


 


Bức ảnh này em chụp khoảng một năm trước. Chụp khai trương tình yêu Canon của em.


Một chiều hè lộng gió..


Năm phút trước cơn bão đầu tiên của mùa hè...


Hôm đó ngày Rằm. Một ngày RẰM BÃO.

Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2006

Nhan vat chinh cua bo phim rui ro. April 16, 2006




Chồng em gọi em như thế.

Suy cho cùng thì em nghĩ mình là người may mắn.

Chẳng qua là tự nhiên, mọi rắc rối nó thích tìm đến em đấy chứ. ( Chắc tại em xinh). Ah, thuật ngữ chuyên ngành Đôrêmon gọi là “Nam châm hút rắc rối”. Image

Hôm thứ 6 vừa rồi là lần thứ tròn 10 em bị mất điện thoại. Phải làm lễ kỉ niệm.Image

Chuyện là thế này:

Em với bạn em ngồi trong quán 4mùa.

Cảnh giác 1 lần em bị mất điện thoại vì để trong túi quần – mải ngồi game – bị móc mất – nên em 0 để trong túi quần nữa.

Cảnh giác 1 lần em để trong túi áo – mải mua hoa quả - bị móc mất – nên em 0 để trong túi áo nữa.

Cảnh giác một lần để trong túi – bị mất luôn cả túi nữa – thế là em 0 để trong túi.

Em để trên mặt bàn - cho yên tâm.

Thế là có thằng bán phim dạo nó vào nó mời mua. Em không mua. Nó đi thẳng. Cầm luôn theo cái dd của em. 1 phút sau em nhận ra thì đã quá muộn. Tạm biệt chim én.....

Một trong những bộ phim chính của em, vụ này em nhớ/cạch đến già, không thể quên được:

Trường quay: Festival Huế 2004 :

Nhận được lời mờitừ L’espace ( viết đúng 0 nhỉ), em một thân một mình khăn gói quả mướp vào Huế. Bỏ lại sau lưng ông già em, bà già em, và người yêu em cùng đồng thanh một lời nhắn nhủ: Nhớ - không – được – quên –gì –mất - gì, nhé. Không về đây tao cho cái tát.

Chuyến bay cất cánh đúng vào chiều hôm khai mạc, ở độ cao vài nghìn mét đúng vào thời điểm bão to nhất trong lịch sử 30 năm, và đáp xuống sân bay vào 10h đêm, lỡ đêm khai mạc. Chuyến bay thành công nhất trong lịch sử vì được sử dụng hết 100% số túi nôn.

Em bước ra khỏi sân bay với tâm trạng người vừa trở về từ cõi chết. Sân bay bão to mịt mùng. Em chỉ kịp nhìn thấy 1 chiếc ôtô 4 chỗ gần nhất đang mở cửa, em lao vào và hét lên với người lái xe: Bỏ giùm đồ lên cái, cảm ơn.

Người lái xe nhìn em 5 giây rồi xuống xe, cất đồ vào sau cốp, đóng cửa xe, hỏi em đi đâu về đâu. Em đọc tên khách sạn.

Người lái xe thở hắt ra và nói: “Em ạ, anh không phải lái xe taxi”.

Trong 1 giây, em bật dậy và hét tóang lên: “Thế anh là cái loại gì ?” Rồi.. sẵn sàng tư thế.. chiến đấu... ( Bụng bảo dạ : mở cửa xe chỗ nào nhỉ?!!!)

Anh tài xế cười méo xệch: “Anh đi đón người nhà, nhưng bị lỡ chuyến, chuẩn bị về thì thấy em nhảy vào xe ngồi, trời đang bão, thôi thì đàng nào cũng về nội thành, em về đâu anh cho quá giang”.

*&^%$#@*%$#....

Cái này người ta gọi là “ Ngồi trên lưng cọp...”

Em sợ vãi pee nhưng phải giả bộ.... cứng cỏi lạnh lùng. Một hồi em thấy anh này cũng.. dễ thương, mà giọng thì ngọt ơi là ngọt, chả là người xấu dek được, nên em từ từ rút điện thoại ra gọi về nhà ........

Thế nào nhỉ.....

Em check-in khách sạn và check hành lý mang theo đầy đủ, lúc này mới lẩm bẩm được 1 câu : “Hah, Chào HUẾ”. Rồi quay sang cảm ơn người lái xe tốt bụng. Tung tăng lên phòng. Tung tăng ngó nghiêng.......... Cho đến một lúc. .em bỗng thấy.. hụt hẫng.. trống trống cái gì ý nhỉ.. Cảm giác trống vắng khó tả..... Như thiếu thiếu 1 cái gì thân quen, gần gũi, cứ như là thiếu cái gì.. rất quen.. BỎ MẸ... em rú lên ... hu hu hu.. điện thoại.. túi tiền.. hu hu.. ví.. giấy tờ... hu hu.... đã bảo mà.. ông bà già... cứ bắt người ta đeo cái túi tiền vào cổ làm gì cơ chứ... thôi rồi.... bỏ quên trên xe rồi... Xong phim rồi....

Em là cô bé dũng cảm, khonog đầu hàng số phận nhooooớ !!!

Em ứ chịu, làm gì có chuyện dễ dàng thế. Khóc lóc 1 hồi, em ngồi tính kế....

Phải biết mình là ai và trong hòan cảnh nào.

Mất điện thoại, nghĩa là không còn một liên lạc nào... ( hừ hừ.. ai bảo lúc bà già bảo ghi vài cái liên lạc vào giấy mình đã xì rõ dài và chê bả nhà quê)

Mất giấy tờ, CMTND, thẻ Festival, nghĩ là không ai biết mình là ai nữa....

v.v....

Sáng hôm sau Huế vẫn mưa, em 0 cam tâm mất mọi thứ dễ dàng vậy đâu........

Em đến BTC Festival xin lại giấy tờ sau khi trình bày hòan cảnh. Dù gì thì em còn 1 cái thẻ ra vào trên đó có ghi tên tuổi và ảnh của em, cái này tối qua Công an đã bảo em là dùng tạm thay can cước những ngày ở Huế.

Chị nhân viên ở đó nói em ngồi chờ.. chạy đi 1 lúc và quay lại check lại tên em 1 cách ngượng nghịu : "EM có phải tên là...., đến đây với mục đích.......”

“Vâng, đúng tất, chị gái ạ” – em chớp chớp mắt....

“Ơ, ý chị muốn nói là, có một sơ suất nhỏ của ban tổ chức, trong 1200 thẻ thì có 2 trường hợp bị mất ảnh và sai tên, trong đó có 1 người tên là... ngày tháng năm sinh... nên 0 xác định được, em có CMTND hay người bảo lãnh chứ ??”

hơ... một ngàn hai trăm người ? Sai sót nho nhỏ ? 2 trường hợp duy nhất ? hơ.... bótay.com....

Em không cam tâm....

Chiều, em bắt taxi quay ngược lại sân bay cùng 1 người bạn Huế là bạn của chiu mà em đã kịp tìm thấy cùng 2 người bạn nữa từ HN vào. Mấy người cười rú lên khi em vò đầu bứt tai cố nhớ lại mọi chi tiết bên trong xe và khuôn mặt anh tài dễ thương – những gì duy nhất là manh mối....

Đến sân bay lúc trời sẩm tối. Vừa tới sân bay, vừa bước xuống xe.... thì TÒAN BỘ SÂN BAY.. MẤT ĐIỆN TÒAN TẬP... Và điện dự trữ chỉ thắp sáng phía trong sân bay...

Trong bóng đêm.. bọn em mò từng chiếc xe đậu ở đó, cùng anh tài mới đi tìm... Nhờ sự tận tình của tòan thể những người Huế tốt bụng lái taxi ở sân bay.. Sâu khi nghe miêu tả.. có duy nhất 1 người nhận ra chiếc xe có gắn con bò cạp bằng đồng ở phía tay lái : “Ah, xe của thằng X, nó 0 phải tài xế đâu, nó là con BÀ CHỦ QUÁN CƠM NỔI TIẾNG NHẤT Ở HUẾ ĐẤY, QUÁN CƠM BÀ CHỬ”........

Mọi thứ vỡ ào.. quá vui sướng.. bọn em nắm tay nhau nhảy tưng tưng ở sân bay, em đã bảo mà.. chỉ cần có quyết tâm và tấm lòng.. Dừng 1 giây, anh Quang – bạn Chiu nói, đợi đã.. QUÁN CƠM BÀ CHỦ.. haha.. thế thì là anh của THẰNG Y – học cùng cấp 2 với anh rồi.. đi thôi....

Quãng đường ngọt ngào đầu tiên quay lại HUẾ..lần đầu tiên em ngắm cảnh 2 bên đường.....

Quay lại quán cơm BÀ CHỦ.. giây phút chờ đợi hồi hộp, Kia, anh X đi xuống... cũng nhận ra em.. sau khi nghe chuyện, Ah lên 1 tiếng rồi nói : Đợi đây, anh gọi điện lấy xe... Yên tâm đi, hôm qua là chuyến cuối cùng. Cả ngà yhôm nay anh ngủ.. không đi đâu cả.. Ở trên xe thôi.

Bọn em nhìn nhau mỉm cười sung sướng.

5 phút sau, Anh X quay lại thông báo : Sáng nay em anh, thằng Z, lấy xe chở bạn gái đi Đà Nẵng chơi, xe đã gặp tai nạn và hiện đang ở đồn công an....

Tan tành......

Nhân vật chính của bộ phim rủi ro.....

Em vẫn không cam tâm....

Hôm sau em lại đi tìm tiếp.. chiếc xe đó đang ở công an, và em biết ai là người lái xe đó...

Sáng hôm sau.. đến nửa thành phố Huế đi tìm giấy tờ và điện thoại cho em.. gồm anh em nhà BÀ CHỦ, anh QUANG, bạn em, mấy người lái taxi ở sân bay..

Đón xem kết quả ở blog tiếp. .em lướt nhẹ phát đã….

Em đi nấu cơm cho chồng em đây.. hề hề ( cười đúng bản chất)

Chú thích ảnh: Em chụp cái này ở Thổ Hà. Cô bé con làng Thổ Hà ngồi bên bậc cửa lúc trời nhá nhem tối này vừa bị mẹ mắng vì tội không ăn cơm.... Trông cái mặt nó tèm lem y như em lúc mất điện thoại ý nhỉ.. hic !!!!

Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2006

Một vài ước mơ nho nhỏ, April 09, 2006




Hồi xửa hồi xưa, một lần bạn hiền Gaston cho mình mượn một quyển truyện rất hay ho, nó nói về việc đại loại như nếu mình mơ ước 1 điều gì đó, thì trước khi đi ngủ, cứ lẩm bẩm suy nghĩ về điều đó thì thể nào cũng thành hiện thực.

Ngẫm ra, đúng cực nhé. (Òai, trộm vía chứ đi rêu rao cái bí quyết này ra xong rồi 0 biết nó có mất thiêng không nhỉ).

Mình chả nhớ mình hay ước ao gì. Chỉ nhớ gần đây nhất là mong ước mùa hè này sẽ có một nước da nâu bóng, hoặc đen xì. Càng đen càng thích. Vụ này bắt nguồn từ việc mình chơi thân với một con bé tên là Tờ. ( không tiện nêu tên ở đây, vì thể nào nó cũng đọc được cái bờlog này), nó ĐEN khủng khiếp. Đen ơi là đen, đen bóng, mà mình thì thấy đen như thế rất chi là sexy! Thế là hôm trước mình thổ lộ với 1 đứa khác về vụ này. Mình bảo: “Tao thích da nâu, hoặc đen... đen như.. như thế nào nhỉ.. như cái bàn này này..” mình chỉ vào cái bàn gỗ đánh véc-ni trước mặt. Thế là con bé này "À" lên một tiếng rồi gật gù : "Àh, đen như cái Tờ. chứ gì” hí hí... Mình khóai vụ này mãi.

Thế là suốt vụ honey moon vừa rồi mình ra sức phơi nắng.

Tối nào trước khi đi ngủ cũng lẩm bẩm lẩm bẩm: “ Da nâu như cái bàn! da nâu như cái bàn!”- đấy là vào những ngày chẵn....

Còn ngày lẻ thì mình chuyển sang đọc câu thần chú “ Da nâu như cái Tờ., da nâu như cái Tờ.” cho nó... mau linh nghiệm hị hị. :P

Khốn khổ cho lão chồng mình. Đang đêm nhảy bật dậy ngồi chồm hỗm trên gường trân trối nhìn con vợ đang nhắm tịt mắt bẩm bà lẩm bẩm.. cứ tưởng vợ bị ma ám. .hic..

Cái ảnh trên lão ý chụp trộm mình đang phơi nắng giữa bãi đá.. hí hí.. da nâu nhé... Bóng như cái bàn nhé...

Tại sao đọc thần chú trước khi ngủ lại linh nghiệm nhỉ ?

(Mình phải đọc câu : 100 triệu đô rơi vào túi. 100 triệu đo rơi vào túi thôi)